Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Tháng 08 : 84
Năm 2022 : 1.438
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Tham gia cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc 2022

Câu 1: Chia sẻ cảm nhận của em về một cuốn sách đã truyền cảm hứng, hướng em tới lối sống tích cực, có ý thức xây dựng môi trường sống văn hóa lành mạnh, có trách nhiệm với xã hội, khơi dậy khát vọng cống hiến và phát triển đất nước.

Câu 2: Em hãy xây dựng kế hoạch hành động nhằm phát triển văn hóa đọc cho
bản thân hoặc cộng đồng? (Nêu được mục tiêu, đối tượng hưởng lợi, nội dung công việc thực hiện, kết quả đạt được).

BÀI LÀM

CÂU 1:

CẢM NHẬN VỀ CUỐN SÁCH: “ CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ”

Em đã đọc rất nhiều cuốn sách. Có không ít quyển sách đã để lại trong em nhiều ấn tượng, là tiền đề, mục đích, lí tưởng và là bệ phóng hướng con người tới những chân trời tương lai tươi mới. “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là một quyển sách như vậy.

  Khi đọc cuốn sách này em không thể quên được thế giới mông lung và đầy mơ mộng trong con mắt của cậu bé tám tuổi tinh nghịch. Nhưng thế giới ấy chẳng hề xa hoa, bí ẩn hay mĩ miều như trong những câu chuyện cổ tích gắn liền với tuổi thơ của mỗi đứa trẻ mà nó chính là góc khuất thầm kín trong tâm hồn, là những kí ức chân thật nhất, là tấm gương rọi vào quá khứ phản chiếu lại biết bao kỉ niệm của một thời thơ ấu đã qua.

  Tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã tặng chúng ta một tấm vé trên chuyến tàu đặc biệt để mỗi người chúng ta có thể trở về dòng sông trong trẻo của tuổi thơ và gột rửa hết những bụi bặm, những bế tắc, những sô bồ ở thế giới người lớn. Xin mọi người hãy hiểu đây không phải là tác phẩm sáo rỗng, vô vị dành cho bọn trẻ con chúng tôi mà đánh mất đi cơ hội tìm về chính bản thân mình, tìm về chính bản chất đơn thuần nhất của cuộc sống, cũng như tác giả đã từng khẳng định “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”.

  Nội dung cuốn sách là câu chuyện kể về nhóm bạn bốn người với những “ông cụ, bà cụ non” khoác trên mình hình hài trẻ thơ gồm: nhân vật tôi (cu Mùi), con Tí sún, thằng Hải cò và Tủn - hoa khôi của xóm. Qua hành trình khôn lớn của những “bé con” đó, em như được chứng kiến một thước phim quay chậm lúc thì mờ ảo, nhiễu loạn nhưng có lúc hình ảnh về ngày tháng tuổi thơ lại hiện lên rõ nét, sinh động ngỡ như mới chỉ ngày hôm qua. Những hồi ức về tuổi thơ không phải là ánh hào quang rực rỡ mà với cu Mùi nó là nỗi buồn không rõ nguồn gốc về cuộc sống tẻ nhạt “Vẫn ánh mặt trời ấy chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống mỗi đêm. Trên mái nhà và trên các cành lá sau vườn, gió vẫn than thở giọng của gió. Chim vẫn hót giọng của chim. Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà”.

  Sự nghịch ngợm của cậu bé lên tám còn thể hiện rất chân thật qua những năm mài đũng quần trên ghế nhà trường với niềm vui thú đến lớp để tán gẫu, cãi cọ, cấu véo, ngủ gật hay chọn vị trí tối tăm cho ít bị kêu lên bảng trả bài. Ngay ở chương đầu tiên của quyển sách, chắc hẳn người đọc đã thoáng có chút giật mình, lắng đọng xen lẫn ngượng ngùng khi bắt gặp chính hình bóng của mình trong thời áo trắng qua nhân vật trữ tình.

  Ở cái tuổi ham chơi, hiếu động ấy thì việc học gò bó vô cùng, trước mắt ta bao nhiêu trò chơi hấp dẫn và giờ ra chơi chính là thời gian thần tiên để chú chim non sổ lồng tìm chút niềm vui ngắn ngủi. Em lại liên tưởng tới mình- là một học sinh lớp năm luôn thơ thẩn, mơ mộng về những bài toán hình học, những con số dài ngoẵng,…

   Có lẽ có nhiều “bạn nhỏ” khác đã hoặc đang đánh mất rất nhiều năm học tập quý giá, đánh mất rất nhiều kiến thức bổ ích. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cũng đã nêu triết lý “Để sống tốt hơn đôi khi chúng ta phải học làm trẻ con trước khi học làm người lớn”, thật vậy qua những lời kể chân thật về tuổi thơ đã qua, tác giả đã nhẹ nhàng gửi gắm những tư tưởng mang tính giáo dục sâu lắng, nhẹ nhàng gõ tiếng chuông vang vọng vào tiềm thức con người giúp ta khai phá nên những chân lý mới lạ.

  Câu chuyện  nửa như giễu cợt, bông đùa, nửa lại mang hơi hướng triết lý sâu sắc truyền đạt tới đông đảo bạn đọc và đôi khi là các bậc cha mẹ nói riêng. Chắc ta không thể quên lời than phiền của cu Mùi “Người lớn thường cho phép mình làm tất cả những gì mình thích, kể cả những ý thích rất vớ vẩn và cấm trẻ con làm tất cả những gì họ không thích, và sự cấm cản của họ nhiều khi cũng vớ vẩn nốt”, đôi khi vì quá yêu thương con mà cha mẹ vô tình thái quá sự phán xét và áp đặt trẻ bởi họ luôn muốn con mình nhận lấy mọi điều tốt đẹp và tránh xa những cạm bẫy.

    Nhưng có lẽ quá bất công khi trẻ con bị tước đi quyền được vấp ngã và bị ép vào khuôn mẫu hoàn hảo chỉ chứa niềm vui và sự sung túc? Có đứa bé nào tập đi mà chưa từng vấp ngã, đứa bé chưa từng nói ngọng sẽ không thể phát âm tròn vành, rõ chữ vậy nên qua tác phẩm Nguyễn Nhật Ánh còn muốn gửi thông điệp đến “những người lớn” hãy để con cái được phát triển tự nhiên nhất, ta chỉ nên khuyên răn chứ đừng ngăn cấm chúng khám phá thế giới dù biết trước đó là ngõ cụt bởi ta cũng đã từng được trải nghiệm nên hãy để trẻ con vươn tới tương lai bằng chính đôi chân nhỏ bé của bản thân.

Không chỉ vậy, câu chuyện  đã nói lên sự sáng tạo, mộng mơ của trẻ thơ mà ai trong số người lớn đã từng trải qua. Đó là mong ước muốn “đặt tên cho thế giới”, dùng trí tưởng tượng biến cái gối thành búp bê, biến cái nón thành cuốn tập, con chó thành bàn ủi, chiếc quạt máy thành cái tivi và thằng Mùi là Thầy hiệu trưởng…

    Đó là ước muốn được thay đổi thế giới, được sáng tạo theo ước mơ của mình. để khỏi chán ngán với việc ăn, ngủ, đến lớp và học bài. Nhưng có lẽ trong tác phẩm người em vẫn thích thú nhất là cái tình cảm ngô nghê, hồn nhiên của cu Mùi với cô bạn Tủn mà thấp thoáng hiện lên lời bộc bạch rất ngây thơ.

“Sau này tôi biết đó là cảm giác ghen tuông, tất nhiên là ghen tuông theo kiểu trẻ con, còn lúc đó tôi chỉ cảm thấy khó chịu”. Đó là tình yêu trẻ con mà có lẽ là trong sáng, hồn nhiên, không vụ lợi.

   Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ- một tác phẩm đẹp đẽ đầy tiếng cười giòn giã của trẻ thơ. Tác giả đã tập trung được bạn đọc từ khắp mọi nơi, mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp lên chung một chuyến tàu về lại sân ga tuổi thơ để từ đó bắt đầu hành trình tìm lại chính mình, chính bản chất “nhân chi sơ tính bản thiện”.

Đọc tác phẩm mà em cảm thấy thời gian đã vô tình mang đi của em những kỉ niệm đẹp đẽ về tuổi thơ. Đó là những buổi cùng anh trai đi thả diều, cùng lũ bạn trong xóm đi chơi trốn tìm, quên làm bài tập,…Nhưng qua đó em đã hiểu mình cần phải cố gắng hơn mỗi ngày để thời gian trôi qua không bị vô ích và mình cần phải rèn luyện và học tập để lớn lên sẽ trở thành người có ích cho gia đình và đất nước. Góp phần vào xây dựng đất nước ngày một giàu đẹp hơn.

 

Câu 2: Em hãy xây dựng kế hoạch hành động nhằm phát triển văn hóa đọc cho bản thân hoặc cộng đồng? (Nêu được mục tiêu, đối tượng hưởng lợi, nội dung công việc thực hiện, kết quả đạt được).

 

Em xây dựng kế hoạch hành động nhằm phát triển văn hóa đọc trong cộng đồng trường học.

- Mục tiêu: Giúp cho tất cả các bạn yêu thích đọc sách.

- Đối tượng hưởng lợi: Học sinh

- Nội dung công việc thực hiện:

 + Quyên góp sách từ thiện cho các vùng trung du miền núi và xây dựng lên những thư viện đọc sách nhỏ nhằm đáp ứng nhu cầu đọc sách của mọi người để ai cũng có cơ hội đến gần hơn với sách là điều hết sức cần thiết. Em mơ ước có thể mở câu lạc bộ đọc sách, nhằm khuyến khích, gắn kết những người yêu sách đặc biệt là các bạn trẻ và giúp cho sách đến gần hơn nữa với con người.

+ Vận động các thầy cô giáo, bạn bè quyên góp, ủng hộ và kết hợp với Thư viện Nhà trường.

+ Xây dựng thư viện thân thiện tại lớp học của mình: Vận động các bạn quyên góp sách.

Ở mỗi lớp học đều có một chiếc tủ nhỏ để đồ dùng học tập, dụng cụ thể thao, báo Đội, một số quyển sách và từ điển cần thiết cho việc học. Em muốn lấp đầy tủ sách ấy bằng việc mỗi thành viên trong lớp đóng góp một đầu sách. Trong vòng một học kì hoặc một năm học, tất cả các bạn trong lớp đều có thể đọc đủ số đầu sách này trước khi cuốn sách trở về với chủ. Thời gian tiếp theo, hoạt động này sẽ được duy trì với việc mỗi bạn đóng góp một cuốn sách khác. Để khuyến khích học sinh trong lớp đọc sách, các bạn có thể viết bài đánh giá và nhận nhuận bút cho trang viết học trò của trường, các thầy cô chủ nhiệm cũng có thể cho điểm khuyến khích hoặc tổ chức các buổi thảo luận về nội dung sách trong giờ sinh hoạt lớp. Làm được việc ấy, việc đọc sách sẽ trở thành thói quen, rồi sẽ trở thành niềm vui chung của nhiều bạn học sinh.

+ Tham gia tổ chức ngày hội đọc sách trong nhà trường: Tham gia giới thiệu sách, biểu diễn trò chơi, kịch để quảng bá về sách.

+ Trong các giờ sinh hoạt lớp sẽ mời một số bạn giới thiệu về cuốn sách hay mình đã đọc trong tuần.


Tác giả: Lưu Dương Hoàng Mai 5A
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Video Clip
Văn bản mới
Tài liệu mới